Tham quan ngôi chùa cô đơn nhất thế giới ở Tây Tạng mang tên chùa Rituo
3 phút, 24 giây để đọc.

Chùa Rituo được nhiều tờ báo nước ngoài gọi là chùa đơn độc nhất Tây Tạng vì nó nằm ở trung tâm hồ Yamdrok, cách xa khu dân cư gần 160 km và chỉ có một nhà sư tu hành nơi đây. Ritou được biết đến là ngôi đền đặc biệt nhất ở Tây Tạng. Tên của ngôi đền, “đá trên núi” được lấy cảm hứng từ một hòn đá tảng được cho là có khả năng chữa khỏi mọi bệnh tật và đã được lưu giữ ở đây hàng năm. Ngôi chùa đặc biệt này được coi là một viên ngọc ẩn ở Tây Tạng. Điều thú vị và độc đáo của chùa Rituo là trong hàng trăm năm, chỉ có một nhà sư sống trong chùa, đó là nhà sư Awang Pincuo.

Ngôi chùa biệt lập nhất ở Tây Tạng

Chùa Rituo hoàn toàn nằm tách biệt với bên ngoài trong thế giới riêng của mình. Nơi gần nó nhất là thị trấn Gyantse cũng cách đây khoảng 160 km. Có lẽ chính vì vậy, nhiều tờ báo nổi tiếng nước ngoài mới đặt tên cho nơi này là ngôi chùa cô đơn nhất thế giới. Nằm khép mình trên gò đất nhỏ giữa hồ Yamdrok. Nơi đây chỉ có duy nhất một nhà sư sinh sống, tụng kinh, thiền định trong không gian yên bình. Như vậy càng khiến nó trở nên “cô đơn” hơn trong mắt du khách.

Ngôi chùa biệt lập nhất ở Tây Tạng

Rituo là ngôi đền biệt lập nhất của Tây Tạng, được xây trên một cù lao nhỏ vào năm 1387. Cái tên Rituo còn có nghĩa là “đá trên núi”. Cái tên này là hình mẫu của một tảng đá thần. Dân gian truyền miệng rằng nó có thể chữa bách bệnh trên nhân gian và được bảo tồn hàng trăm năm tại đây.

Người duy nhất sống trong đền là nhà sư Ahwang Pincuo. Công việc hàng ngày của ông là lấy nước hồ, tụng kinh và thiền định. Qua từng thế hệ, đền chỉ dành cho một nhà sư trông giữ. Ahwang Pincuo là người mới nhất và ông sẽ chuyển giao lại cho người kế nhiệm vào thời điểm thích hợp. Tọa lạc giữa hồ Yamdrok của Tây Tạng, chùa Rituo được xây trên một cù lao nhỏ vào năm 1387. Nơi này được mọi người biết đến với biệt danh “ngôi chùa cô đơn nhất thế giới”.

Viên ngọc quý của Tây Tạng

Rituo được coi là viên ngọc ẩn giấu của vùng đất này. Không có quá nhiều du khách mạo hiểm đặt chân đến bởi ngôi đền nằm giữa chốn đồng không mông quạnh. Nhiều du khách thắc mắc tại sao những nhà sư có thể sống trong thời gian dài ở một nơi cô quạnh như vậy. Theo Daily Star, đức tin chính là điều giúp họ vượt qua nỗi cô độc.

Viên ngọc quý của Tây Tạng

Với bề dày 700 năm lịch sử và rất ít du khách ghé thăm; nơi đây vẫn giữ được nét ban sơ và có thể coi là viên ngọc quý của Tây Tạng. Một trong những du khách ít ỏi từng được ghé thăm nơi này đã ngạc nhiên khi miêu tả về cuộc sống thanh bình, tĩnh lặng ở nơi đây, mọi thứ trôi qua thật êm đềm, không âu lo, muộn phiền như đang tìm về một vùng trời khép kín của tâm hồn. Mỗi ngày đều được ngắm sông trôi, nước chảy. Ngắm nhìn những khung cảnh thiên nhiên kỳ thú từ trên đỉnh gò đá giữa hồ. Có lẻ là những điều không nơi nào có thể mang lại được.

Từ trên đỉnh của ngôi chùa, phóng tầm mắt ra xa, bạn có thể thấy từng đàn linh dương Tây Tạng đang thong dong, tự do vũng vẫy giữa thảo nguyên bao la, bát ngát, những chú chim trời hờ hững, khoan khoái bơi giữa mặt hồ tĩnh lặng, đặc biệt khi đêm dần buông, in bóng trên mặt hồ ánh sao lung linh huyền ảo, như đưa ta vào truyện cổ tích ngày xưa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!